Hôm nay cũng lại là một ngày bận bịu, sáng dậy đi học rồi chiều đi dã ngoại cùng lớp luôn…
Cuộc sống tất bật lúc nào chả hay để rồi hum nay lại cũng như mọi lần…trước ngày của mẹ, chẳng làm được gì nên chuyện…
Viết vội cái note nho nhỏ. Có lẽ từ lúc quyết định lăn lộn trong học tập, nghiên cứu của bản thân đã bóp nghẹt lấy thời gian ít ỏi của mình. Và, thời gian để ở nhà bị teo tóp lại…đi từ sang đến chiều, về nghỉ ngơi ăn uống thì cũng hai ba ngày lại đi từ tối đến khuya mới về…muốn về quê thăm nhà một chút mà cũng không thể thu xếp được thời gian,... cũng chỉ vì năm nay đã là năm thứ 3 rồi, công việc, học tập, nghiên cứu, ôn luyện olimpic,..tất tần tật mọi thứ cứ đảo lộn hết thời gian của mình, thế là ở nhà dc chỉ mỗi giờ ngủ…chẳng còn như trước, tệ hẳn ra, tệ hơn cả ngày xưa còn bé chút xí, chẳng biết làm gì…mà còn…dọn được cả cái nhà…bama dc nhờ hẳn ra, giờ thì có vẻ như càng lớn càng xa vời mọi chuyện. Đến bao giờ mới có thể làm dc gì đó cho ba mẹ.
Ngày thuở bé còn học tiểu học, vẫn hay được cho làm tập làm văn về cha về mẹ, và cứ “Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…” những câu ca dao tục ngữ cứ lòng vòng trong bài làm…chẳng biết phải đạt điểm cao để làm gì, chẳng biết ca ngợi những câu thơ đó làm gì, mặc dù cái bổn phận của cngười con thì chẳng bao giờ tròn. Người con ngoan là người con như thế nào nhỉ…người đó sẽ loay hoay ở bếp ở vườn phụ cha mẹ, hay chỉ ngồi lì học hành…hay là làm tất cả mọi thứ nhưng chẳng thứ nào hoàn hảo cả…và, mình chẳng thuộc dạng nào cả. Sorry Mom…xin lỗi mẹ, nói tiếng anh có lẽ mẹ hok hỉu đâu nhỉ…nhưng mà ng ta hok hiểu thì dễ nói hơn, vì dù gì lời xin lỗi cũng rất dễ nói…
Con đầy đủ mẹ ơi, con không cần thêm gì nữa…Mỗi khi con gọi điện về nhà, đâu phải chỉ để hỏi xin cái này, hỏi xin cái kia, đơn giản là chỉ vì con nhớ nhà, nhớ giọng nói của mẹ, của ba, nhớ tất cả,... nhớ cả lúc con nằm dài ra giường xem tivi, còn mẹ thì kêu la thảm bắt con đi ngủ,...everything...!
Ngày xưa cách đây mười mấy năm, lúc mình còn ở căn nhà mái rạ xập xệ, nhà mái ngói mưa dầm ướt át…con còn nhớ mẹ đút từng muỗng cơm, mà con nhớ rất rõ chén cơm trắng với những con cá mà ba mẹ đi bắt được…hồi nhỏ con cực kì khó nuôi mẹ nhỉ…cứ dăm ba tuần lại bệnh…suốt ngày cứ thích lên "nói chuyện" với bác sĩ, mà phải là đúng ông bác sĩ, cho đúng thuốc mới khỏi. Hồi đó mình nghèo, nhưng lúc nào ba mẹ cũng ở gần và chăm sóc con cả. Có thời gian căn nhà sửa sang, chiếc giường nằm nhìn thấy đầy sao, mẹ cầm quạt tay và cứ phất mãi cho tới khi con ngủ thôi…Rồi có những khi bão về, cả nhà ta lại đoàn tụ trong căn nhà mưa dầm bão dột đó, nghĩ lại thảm thật mẹ nhỉ:-? Nhưng tự trong thâm tâm con, con lại cảm thấy bình yên, có ba mẹ bên cạnh, con còn lo sợ điều gì:-?
Ngày của mẹ, con lại muốn viết nhiều hơn nữa những câu văn ngày xưa con làm, nhưng vần thơ con viết…để chứng tỏ tình cảm của con nhưng chẳng riêng gì mẹ, mà cả ba và cả gia đình… Hôm trước lang thang trên diễn đàn sinh viên công giáo thái bình, anh em tổ chức cuộc thi cho bọn nhóc thi viết về cha mẹ, lại muốn làm con nít để tham gia viết…có lẽ nếu con dc tham gia, thì giải thưởng sẽ chẳng bao giờ tuột khỏi tay đâu…vì…con biết cảm xúc thật trượt dài trên câu chữ là những lời không bao giờ dối được…Nhưng qua rồi những ngày còn nhỏ, những lúc hay vòi vĩnh mẹ mua này mua nọ mà chẳng dám nói với ba…Rồi thì, con lớn lên lúc nào chẳng hay…con sẽ vẫn ở đây với ba mẹ, sẽ trông chờ suốt cuộc đời con, sẽ bớt những thú vui của bản thân, sẽ bỏ đi những lần vô tâm chạy xe ẩu, bỏ đi những khoảng thời gian vô ích không làm nên chuyện và sẽ bỏ đi tính thiển cận, nóng nảy của mình…và cũng sẽ…cố gắng để làm người con tốt hơn…nhưng còn xa xôi quá mẹ nhỉ…nhưng tất cả…con cũng chỉ muốn nói rằng…Con yêu Mẹ…không riêng gì ngày của mẹ…mà mọi ngày…con còn sống trên thế giới này!






0 nhận xét:
Đăng nhận xét