Tan học, tôi nhảy chuyến xe cuối cùng về Thái Bình....
Nơi đó tôi đã sinh ra và từng lớn lên. Tôi yêu nơi đó từ lâu lắm rồi. Tôi yêu Thái Bình đơn giản bởi nơi đó có tình yêu của tôi, của gia đình,...cũng bởi nơi đó con người ta thật thà, chất phát và chăm chỉ...
Tôi yêu từ những lần mộng mơ về cơn mưa thu nhẹ, hay cái nắng gắt như đổ lửa mỗi buổi trưa hè, về những con đường trải dài rợp bóng cây...
Tôi yêu cái vẻ tráng lệ và đầy tôn nghiêm nơi nhà thờ Chính Tòa, yêu từ những đường nét hoa văn nhỏ nhất nhưng đầy tinh xảo cho tới kiến trúc tổng thể thật hoành tráng của nhà thờ Bác Trạch, yêu cái vẻ thanh lịch và tạo cho người ta cảm giác ấm áp, bình yên nơi Đền Thánh Giuse - Quan Trạch...
Yêu thứ ánh sáng mập mờ le lói khi đêm về của thôn quê,...nơi đó có cây đèn dầu cùng với một cậu nhóc chăm chỉ đang ôn bài...
Yêu những tiếng hát, giọng hò ru con từ những thuyền chài Quan Cao…
Yêu cả những âm thanh quen thuộc râm ran của những nghệ sĩ ve, dế... miệt mài, bè trầm hòa bè cao trong màn xanh lá dày đặc...
Yêu từ những lời miêu tả rằng nơi ấy có những hình ảnh về dòng sông, bến đỗ, con đò, luỹ tre, dốc đê....tĩnh lặng hơn trước không gian bình dị, êm đềm của cảnh vật thiên nhiên đồng nội. Nơi đó có hình ảnh rực rỡ, lấp lánh ánh mặt trời buổi hoàng hôn màu vàng cam. Nơi đó bao trùm cảnh vật với cái lạnh cắt da của những buổi chiều đông, tạo không khí thêm trầm mặc. Nơi đó có những cây cổ thụ ngạo ngỡ vươn cao giữa trời, rung từng chập mỗi khi gió gọi. Nơi đó thật huyền hoặc khi về đêm, có gió thổi mạnh từng cơn xối xả và những cây cổ thụ đan nhau đung đưa như đang khiêu vũ trong khoong gian lập lè ánh trăng đêm.
Và nơi đó có...
20-10
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét