Tan học, hắn nhảy chuyến xe cuối cùng về Thái Bình....
Nơi đó hắn đã sinh ra và từng lớn lên. Hắn yêu nơi đó từ lâu lắm rồi. Hắn yêu Thái Bình đơn giản bởi nơi đó có tình yêu của hắn, của gia đình,...cũng bởi nơi đó con người ta thật thà, chất phát và chăm chỉ...
Hắn yêu từ những lần mộng mơ về cơn mưa thu nhẹ, hay cái nắng gắt như đổ lửa mỗi buổi trưa hè, về những con đường trải dài rợp bóng cây...
Hắn yêu cái vẻ tráng lệ và đầy tôn nghiêm nơi nhà thờ Chính Tòa, yêu từ những đường nét hoa văn nhỏ nhất nhưng đầy tinh xảo cho tới kiến trúc tổng thể thật hoành tráng của nhà thờ Bác Trạch, yêu cái vẻ thanh lịch và tạo cho người ta cảm giác ấm áp, bình yên nơi Đền Thánh Giuse - Quan Trạch...
Yêu thứ ánh sáng mập mờ le lói khi đêm về của thôn quê,...nơi đó có cây đèn dầu cùng với một cậu nhóc chăm chỉ đang ôn bài...
Yêu những tiếng hát, giọng hò ru con từ những thuyền chài Quan Cao…
Yêu cả những âm thanh quen thuộc râm ran của những nghệ sĩ ve, dế... miệt mài, bè trầm hòa bè cao trong màn xanh lá dày đặc...
Yêu từ những lời miêu tả rằng nơi ấy có những hình ảnh về dòng sông, bến đỗ, con đò, luỹ tre, dốc đê....tĩnh lặng hơn trước không gian bình dị, êm đềm của cảnh vật thiên nhiên đồng nội. Nơi đó có hình ảnh rực rỡ, lấp lánh ánh mặt trời buổi hoàng hôn màu vàng cam. Nơi đó bao trùm cảnh vật với cái lạnh cắt da của những buổi chiều đông, tạo không khí thêm trầm mặc. Nơi đó có những cây cổ thụ ngạo ngỡ vươn cao giữa trời, rung từng chập mỗi khi gió gọi. Nơi đó thật huyền hoặc khi về đêm, có gió thổi mạnh từng cơn xối xả và những cây cổ thụ đan nhau đung đưa như đang khiêu vũ trong không gian lập lèo ánh trăng đêm.
Và nơi đó có..
Và nơi đó có kỉ niệm…
Cứ như thế, hắn thả mình trong những suy tư miên man về nơi đó cho đến khi những âm thanh khó chịu lần lượt lọt vào tai, khiến hắn khẽ nhăn mặt. Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, hắn đưa mắt liếc nhìn xung quanh. Chiếc xe khách mang biển 17 chốc chốc lại rung lên khùng khục rồi bất chợt đi chậm lại. Chiếc xe rung lên, phì phò phun ra từng ngọn khói đen, hổn hển như một vận động viên điền kinh về đích, trâng tráo với cái vẻ tự hào vì đã vượt qua một chặng đường dài mệt mỏi. Chiếc xe ập vào bến - ngôi nhà thân thuộc của nó…
Bỗng chốc, hắn thấy mắt mình như đang nhòe dần đi, lởn vởn những ảo ảnh xưa cũ, đâu đó, trong đám đông, có đôi vai gầy run run, những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên gò má một người phụ nữ. Ba hắn đứng đó, bên cạnh là mẹ hắn đang nấc lên trong nỗi lo lắng khi tiễn hắn tựu trường trên thành phố hồi năm đầu vào đại học. Có cả những giọt nước mặt sung sướng và niềm hạnh phúc đoàn tụ người thân sau bao ngày xa cách khi hắn trở về lần đầu tiên...
Hắn quay mặt bước đi, không dám đứng lại đối diện với hình ảnh đó, hắn sợ. Hắn sợ những giọt nước mắt sẽ đốt cháy tâm can đang rối bời trong cảm xúc này.
Như một thói quen, hắn bước vào quán café bên đường, chọn cho mình chiếc bàn kê sát góc trong cùng. Hắn ngồi đó, lặng im... Hắn ngồi đó nghiền ngẫm sự cô độc lãng mạn, hoặc có chăng là suy nghĩ về một vài chuyện vớ vẩn nào đó.
Tiếng piano nhẹ nhàng, mộc mạc và chậm rãi vang lên trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đậm chất trữ tình ấy. Rồi tiếng guitar điện lúc réo rắt, lúc nhịp nhàng cùng với nhịp trống thổn thức như nhịp đập trái tim hắn lúc này, như muốn bùng lên, xóa tan cái không gian u ám xung quanh. Rồi bất chợt tất cả lại dừng lại, lần lượt nhẹ bỗng đi để lại màn sương khói ảm đạm và không khí tĩnh mịch như ban đầu, tất thảy hòa quyện lại với nhau để rồi tạo thành một bức tranh với những gam màu tối sáng... của sum vầy và ly biệt...Hắn khẽ chép miệng, lắc đầu rồi thu mình lại, miệng lập lòe điếu thuốc…
Đâu phải chỉ những lúc vùi đầu bên khói thuốc
Ta trở thành kẻ sầu muộn nhất thế gian.
Và đâu phải lúc tìm về từ miền xa kí ức
Ta mới thấy mình là một kẻ lãng du.
Những đốm lửa cháy lập lòe từ vùng trời xa tít tắp
Bỗng bừng lên như đánh thức đêm thâu
Ta ngụp lặn trong muôn trùng nỗi nhớ
Bỗng thấy mình là tiếng dế đêm thâu.
Thu thoáng chút ngập ngừng ngoài ban công cửa sổ, nửa dường như muốn ở lại chẳng chịu nhường chỗ cho những cơn gió đông lạnh lùng, nửa như muốn chạy trên những con đường trải dài, mơ mộng.
Mới chỉ trước đó có mấy tiếng đồng hồ thôi, hắn còn đứng trong bến xe Giáp Bát với những thứ xúc giác đang tan chảy, tất cả những cảm giác hân hoan, náo nức cho một chuyến về quê dường như đã bị bào mòn bởi quá khứ của những lần ra đi trong vội vã, hắn tự gặm nhấm lấy nỗi nhớ nghẹn ngào cho riêng mình, biến mất trong đêm tối của những chuyến xe đêm, biến mất khỏi nụ cười, ánh mắt héo hắt và u buồn của ba mẹ hắn...
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi tiếng chuông điện thoại vang lên. Ba hắn đang chờ hắn phía ngoài đường...
...."_"
Tư Liệu Cũ
Quê hương
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét