Bão giông rồi cũng qua đi
Chỉ còn rớt lại… niềm đau tận cùng
Bấp bênh lắm nỗi truân chuyên
Xác xơ cành gãy… co ro cánh sầu
Hận chi…
Trời đất vô thường
Xót chi…
Giọt đắng bể dâu… phận người
Ta về… về lại với ta
Người qua, kẻ lại… vẫn ta một mình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét