Mặc kệ hạ ươm nắng vàng buồn bã
Mặc kệ lá xào xạc bước chân ai
Ta vẫn bước
vô hồn tìm về kỉ niệm
gom góp
yêu thương một thời vụn vỡ
Phải chăng
Thời gian là liều thuốc
chữa lành những vết thương
phải chăng
Khi con tim vẫn loạn nhịp từng ngày
Để rồi
bất chợt nhớ tới em
Cố gắng quên đi
xem như là kỉ niệm
Cố gắng lạnh lùng
để cất bước cùng ai
Nhưng xem ra
Bình yên chẳng thể nào tìm được
Cơn bão lòng
Vẫn dậy sóng miên man
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét